Bữa trước, bà chị ngồi cạnh bất ngờ quay sang hỏi: T. có theo môn nghệ thuật nào không?

Mình suýt nữa thì trả lời: “dạ không chị ạ. Em chỉ là một diễn viên hài. Cuộc đời em đã là nguyên một bộ phim hài dài tập mà em không cần diễn tí nào, chỉ cần là chính mình thôi cũng đủ để mọi người cười vào mặt em rồi.”
Nhưng như thế thì quá chua ngoa cho việc trả lời một câu hỏi hoàn toàn không có gì ác ý. Nên mình nhín lại.
Mình chỉ bảo: “dạ không chị ạ”.

Cái nút nhấn thả “ha ha” ở blog của anh lại chạy đi đâu mất rồi :3
có hồi blog lỗi nên phải tắt tất cả plugin đi xem cái nào lỗi, xong chả bật lên nữa. Thôi ha ha bằng mồm (bằng tay) tạm đê
“ha ha ha”