Ngẫu nhiên Posts

Tháng 6 25, 2009 / Nghĩ vụn

Bài viết Tranh cãi về ‘sáng kiến’ phân làn giao thông ở Hà Nội của VNExpress ở đây hơi nhảm nhí. Một ông già 64 tuổi, một thanh niên 36 tuổi và Sở giao thông công chính tranh giành nhau một cái thực chất hoàn toàn mang tính danh nghĩa.

Thực ra việc phân làn giao thông kiểu mới ấy là chặn các ngã tư để biến nó thành ngã ba hoặc dạng ngã ba, tránh việc lưu thông chéo nhau giữa các luồng phương tiện. Nó tương tự như nguyên lý của hệ tim mạch: chỉ có 2 hay nhiều đường mạch nhập làm 1 hoặc 1 đường mạch chia làm 2 hay nhiều đường, không có các đường giao cắt nhau.

Tháng 6 14, 2009 / Nghĩ vụn

!

Tối nay phải đứng dưới sân trông xe cho các bác trong họ đến bàn về tang lễ của bà. Khoảng sân khu tập thể hóa ra hai…

Tháng 6 12, 2009 / Nghĩ vụn

Bà ngoại mất.

Tháng 6 11, 2009 / Nghĩ vụn

Ba mươi bảy năm trước, Tổng thống Mỹ Nixon tuyên bố “Đưa Hà Nội trở về thời kỳ đồ đá” và ra lệnh ném bom mở rộng toàn miền Bắc, trong đó có Hà Nội. Khi ấy, Hà Nội đã chiến thắng, khiến cho ngày nay trong chương trình lịch sử của các cháu cấp I-II-III có một khái niệm gọi là “Điện Biên Phủ trên không”. Và Hà Nội không trở về thời kỳ đồ đá như người Mỹ mong đợi.

Ba mươi bảy năm sau của ba mươi bảy năm trước, Hà Nội mất điện trên diện rộng. Không có điện, mọi sinh hoạt của con người đều trở về thời kì đồ đồng, đồ sắt, đồ nhôm, đồ nhựa và gần đồ đá thật. Điều mà Nixon thực hiện bằng bom đạn và B52, F-4, F-111 không thành công, giờ đã hơi hơi thành công chỉ vì một cơn nắng kéo dài. Kể cũng buồn cười, Thủ đô một nước mà 3-4 tối liền cùng mất điện (và còn mất điện rải rác vào các giờ khác trong ngày), mỗi lần mất điện kéo dài 3-5 tiếng liền khiến đời sống người dân lộn tùng bậy. Nắng tí, mất điện. Mưa tí, ngập lõng bõng. Có khi tranh thủ dịp này, các đạo diễn của ta phối hợp làm luôn vài cái phim kinh dị cũng hay, rất là tiết kiệm, bối cảnh lại thực tế.

Tháng 6 11, 2009 / Những gạch đầu dòng
Tháng 6 9, 2009 / Những gạch đầu dòng

Bình minh đến, tôi chào ông mặt trời Trưa nắng, tôi chào ông mặt trời. Hoàng hôn xuống, tôi chào ông mặt trời. Lần nào cũng thế, mặt…

Tháng 6 8, 2009 / Nghĩ vụn

        Hôm nay nhiệt độ thật là siêu “mát”. Đi ngoài đường lúc 1h kém 15 mà hơi nóng từ mặt đường nhựa phả lên chảy cả nước mắt. Phi một mạch đến trường không một lần ngoái lại xem đồng đội đi sau thế nào.
    
    Những lúc trời nắng nóng hừng hực thế này chỉ thấy thèm được về quê, cũng như khi tình yêu trắc trở chán rồi thì người phụ nữ đầu tiên nhớ đến lại là mẹ. Những con đường đất ở quê không bốc lên hơi nắng như thế. Nó nhận được bao nhiêu thì giữ lại bấy nhiêu, nó mặc kệ cho chất nóng thấm sâu vào da thịt, như người mẹ im lặng chịu những đau khổ cho con mình. Những con đường liên xã, liên thôn giờ cũng được trải nhựa đổ bê tông, đi có nhẹ nhàng bằng phẳng hơn thật, nhưng mọi thứ hai bên cũng trôi qua vèo vèo, chả có cảm xúc gì mấy. Nên đôi lúc thấy chán ghét thành phố hiện đại ồn ào thế này, kể cả khi đây là Hà Nội của tôi.