Ngẫu nhiên Posts

Tháng 3 1, 2011 / Chuyện chả có gì

Nhà cuối ngõ tôi nuôi hai con chó. Cả ngõ ai cũng sợ, không phải bởi bọn này hay cắn bậy (bọn này cũng hiền), cũng không phải vì cái tật hay nhặng xị lúc nửa đêm (bọn này cũng ít nói), mà là vì chúng nó hay ị bậy. Bọn chó này còn đặc biệt ở chỗ lần nào ị cũng rất đúng tọa độ, thường xuyên làm một bãi to tổ bố ở giữa cổng một nhà nào đấy. Hôm nào bọn nó lỡ ăn hơi no thì mới gọi là hoành tráng. Tất nhiên màn tè không theo quy hoạch vốn là đặc sản của bọn chó rồi nên tôi chẳng phải cần kể ra ở đây. Chó thả rông mà không làm những chuyện đấy thì đích thị là thận hay đường ruột có vấn đề rồi.

Tháng 2 22, 2011 / Nghĩ vụn

Có những buổi chiều ngồi trong văn phòng, tôi nổi hứng đạp chân vào vách ngăn giữa các khoang làm việc, ngửa ghế, quay sang bên trái, vươn vai một cái rão hết xương cốt toàn thân và nhìn ra ngoài cửa sổ, thèm muốn cảm giác lên đường. Lúc đó nếu có tiền trong ví, và có ai mở lời rủ làm một chuyến đông tây nam bắc, chắc đến 9 phần là hết giờ làm, tôi sẽ về nhà đóng gói quần áo đi ngay. Tất nhiên, như thế có vẻ hơi ngông cuồng, sự ngông cuồng của tuổi trẻ, nhưng khi còn trẻ thì sao lại không ngông cuồng (và dại dột) một tí, như một cái gạch đầu dòng của tôi: “Tôi nâng niu sự mù quáng của mình” ?

Tháng 2 21, 2011 / Sách

Định viết một bài điểm sách ngắn để oánh giá nhanh mấy quyển mới đọc gần đây, nhưng rồi dừng lại để viết về một và chỉ một cuốn sách duy nhất trong số đó: Lửa trong thành phố sẩm tối.

Tháng 2 18, 2011 / Nghĩ vụn

Dạo này kênh HN2 đang chiếu lại Bao Thanh Thiên, lâu lâu mới xem cũng thấy hấp dẫn hứng thú phết. Vừa hết phần Dùng chim điêu đánh tráo Thái tử rồi, à nhầm ly miêu đánh tráo thái tử chứ.

Tháng 2 17, 2011 / Nghĩ vụn

Có một câu chuyện thế này:

Ở một làng kia có một ông đại gia, tuổi đã về già, muốn truyền lại cơ nghiệp cho con trai. Ông già này lại đặc biệt ở chỗ thường thường người ta vẫn nói tam nam bất phú, tứ nữ bất bần, trong khi ông có tới 3 người con trai mà vẫn giàu. Ba người con của ông ai cũng ngoan ngoãn thật thà thông minh đẹp trai to khỏe, nên ông phân vân không biết nên để ai thay mình nắm giữ công việc kinh doanh. Giao cùng lúc cho cả 3 thằng thì không được rồi, vì cứ trong nhóm 2 người trở lên là phải có một thằng làm trưởng, một thằng làm phó, nhóm mới hoạt động hiệu quả được, huống chi tận 3 thằng quyền ngang nhau, trống đánh xuôi kèn thổi ngược thì chỉ có nước phá sản sớm.

Tháng 2 16, 2011 / Nghĩ vụn

Cái tít là “Lớn lên”, chả hiểu tay chân nhịu nhiếc ra sao mà gõ sai bố nó thành ra thế. Thực ra ban đầu định gõ “Tôi đang nhớn” cơ, sau thấy nghe có vẻ ăn theo một tập thơ (mà mình chưa đọc) của một tác giả 8x (mà mình không quen), nên lại thôi.

Từ trước đến giờ, nhiều người quen biết qua mạng, lúc gặp ngoài đời hoặc lúc biết tuổi thật của tôi đều kêu sao trẻ thế, sao lúc trên mạng nói năng đi đứng viết lách toàn những thánh tướng thế, nghe có vẻ già dặn và thích dạy bảo thế, thì thường chả biết nên trả lời thế nào cho phải. Chả lẽ lại bảo vì em trẻ (con) nên mới tỏ ra già khú, chứ em mà già khú, thế quái nào mà chả nhí nhảnh con cá cảnh viết lách tung tăng ngay.

Tháng 2 3, 2011 / Nghĩ vụn

Tết năm nào cũng thế, cứ sau khi pháo hoa giao thừa bắn dứt cơn đì đẹt là những xe muối bán rong lại thình lình xuất hiện khắp nơi. Không hiểu họ đã mai phục ở đâu, hẹn hò thế nào mà túa ra đồng loạt thế, rải đều trên khắp các địa bàn thế.

Hồi xưa còn ở tập thể, tiếng rao “Muối ơ !” đêm giao thừa mới thật là vang vọng và ấn tượng. Tớ thật, cái “Muối ơ !” nghe còn xao xuyến và thiêng liêng gấp vạn lần cái Happy New Year của bọn khoai tây nó hát, mà tết Ta năm nào cũng bật.

Lúc còn bé, lần nào có người bán muối đi qua, rao “Muối ơ !” trong đêm khuya yên tĩnh, rồi một nhà nào đó kéo xoạch cửa, gọi to “Muối ơi !”, rồi xe đạp phanh kít, rồi lọc xọc quay lại, rồi đong muối nhận tiền, rồi lọc xọc đi tiếp, mẹ cũng đều bảo đấy, đầu năm mua muối cuối năm mua vôi. Nghe mãi thành quen.