Sáng thứ bảy đẹp trời mát mẻ, mình là một trong những khách đầu tiên làm một cữ cà phê sớm ở cái quán ven sông này. Gác chân chữ ngũ ngồi ườn thườn lườn chiếm lĩnh một tầm nhìn thoáng rộng hạng thương gia khi trước mặt là nước chảy như ngựa phi, yên tĩnh đọc sách mà không cần tới quạt vù vù vì gió trời phe phẩy đã thừa đu đủ
Ngẫu nhiên Posts
Khi ngồi cạnh cửa kính ở một nơi tương đối cao, bạn có cái đặc ân là theo dõi được cả quá trình cơn mưa đến hệt như cái cách ta thấy cơn gió lại gần qua những dập dờn lay động trên đồng lúa.
Rừng sau mưa trong veo như một tâm hồn vừa được tưới tắm bởi những điều đẹp đẽ. Rừng sau mưa tỏa ra cái mùi pha trộn giữa…
Mình bị mê hoặc bởi những ngọn đèn biển. Khi bạn gọi chúng nó là đèn biển (chứ không phải là hải đăng), thì tự nhiên có cảm giác đó là một thứ ánh sáng le lói cô độc trong màn đêm, sáng xuyên qua bóng tối và mưa gió bão bùn
Căn phòng được ấp kín qua một đêm bỗng tỏa ra cái mùi quen quen mà vẫn không quen mấy. Nó không phải thứ mùi hành chính nhạt nhẽo vô cảm của giấy tờ, mực in, máy móc, bàn laminate, melamine với ghế quay.
Cơn mưa ập xuống đúng vào giờ tan tầm đã phủ lớp màn trắng xóa lên tất cả mọi thứ, ào ào bất tận không nghỉ giải lao…
