Mấy tuần trước, sau khi Ca trù được UNESCO công nhận là Di sản văn hóa thế giới, CLB Ca trù Thăng Long kết hợp cùng ca trù…
Danh mục: Nghĩ vụn
Thật là tớ không muốn gõ cái entry vớ vẩn này đâu, nhưng có những thứ ngớ ngẩn và ngu ngốc quá làm tớ không thể kiềm chế…
Các cụ đã dạy rồi, nếu muốn “Thà một phút huy hoàng rồi chợt tắt/Còn hơn buồn le lói suốt trăm năm” thì phải “Kiếm củi ba năm…
Tặng bà khọm, dù rất có thể mày chẳng bao giờ đọc được những dòng này,
vì thế, tặng tao của hơn một năm trước, cái thằng đã viết Trong đám cỏ có những viên ngọc.
Giờ e là tao chỉ có thể viết những thứ kiểu như “Trong nhà tắm có một con nhện”
được thôi.

Hồi xưa, khi còn đi học cấp 1-2-3, tớ là một trong những người “được” chuyển chỗ nhiều nhất lớp. Đầu tiên, do thường xuyên không trông rõ cô giáo tô tô vẽ vẽ cái khỉ gì trên bảng, tớ được chuyển từ dưới lên tận bàn đầu. Sau đó, tại chiều cao hơi đi trước thời đại (bỏ xừ, mình dậy thì sớm à ?), cô giáo chuyển tớ ngược về bàn gần cuối. Sau nữa, việc ngồi gần cuối khiến tớ không thể kiềm chế ham muốn Connecting People và làm việc riêng trong giờ học, cô giáo bắt đầu cảm thấy bất lực với trường hợp này. Kết quả là tớ được xếp ở bàn chả đầu cũng chả cuối. Tớ ngồi bàn ba.
Trên mặt bất cứ cái bàn nào tớ phải trao thân gửi phận thường thường cũng chi chít những dòng chữ khi bằng bút bi, khi bằng bút xóa, đại loại “Tr yêu Ch” (chắc là Trâu yêu Chuột), “Q love V” (chắc là Quần love Váy), hoặc đơn giản nhất là một quả tim beo béo với phần tâm thất trái hơi meo méo, trong đề nhõn một cái tên thậm chí không thèm viết tắt. Một số bạn cẩn thận còn dùng compa khắc sâu hình quả tim vào mặt bàn, sau đó tô bút xóa lên trông cho nổi bật. Khi chuyển đến một chỗ mới, bao giờ tớ cũng để mắt khám phá cái mặt bàn đầu tiên, sau đó mới là phần bắt tay giao lưu với các chiến hữu.
