Nói một cách ngắn gọn, mình đánh rơi ví. Mình còn không biết nó rơi lúc nào hay rơi ở đâu nữa.
Thậm chí, mình chẳng biết là mình đã mất ví, cho đến khi nhận được một cuộc điện thoại từ ngân hàng. Cô gái gọi từ ngân hàng xác nhận có đúng mình là mình không, và ngay khi mình đang định từ chối như từ chối mọi cuộc gọi sale dịch vụ hay mời mở thẻ khác, thì cô ấy hỏi có phải mình đánh rơi ví không.
Đoạn này thì tim mình nhảy một cái, vì cái ví không nằm trong tầm mắt, cũng không có cảm giác cồm cộm quen thuộc nơi mông phải. Mình không biết lúc này nên làm gì trước: trả lời là đúng rồi, mình đã làm rơi ví, hay đi tìm lại một vòng nữa cho chắc đã.
Nhưng chuyện đó hóa ra dễ giải quyết hơn mình nghĩ, vì cô gái ngân hàng đã nói tiếp rằng vừa có một anh nhặt được ví của anh và gọi lên ngân hàng để xin thông tin liên hệ. Nếu đúng là anh mất ví, em sẽ đọc cho anh số điện thoại anh đó để anh gọi lại.

Tiền trong ví không nhiều, không ít, vừa đủ dùng thôi. Nhưng ngoài tiền, mình còn nhét vào ví tất cả các loại giấy tờ, từ thẻ ngân hàng, căn cước, giấy tờ xe, bằng lái ô tô xe máy, thẻ khách hàng thân thiết của mấy cái siêu thị, và cả thẻ đăng ký hiến tạng sau khi chết não. Cái thẻ hiến tạng có số thứ tự ít chữ số mà lại là số đẹp, hơi bị hiếm mà mình toàn dùng để khoe rằng đây, ở Việt Nam, tôi là một trong một trăm người đầu tiên đăng ký hiến tạng sau khi chết đây này. Thêm vào đó, trong ví còn có những kỷ vật mà nếu mất sẽ là thực sự mất, không bao giờ có thể bù đắp được, dù ký ức vẫn còn vẹn nguyên. Đôi khi kỷ vật và ký sức tồn tại song song như những thực thể tách biệt, nhưng dù chỉ mất đi một phần cũng như đã chết đi một lần.
Mình gọi lại ngay theo số điện thoại của cô gái ngân hàng đọc cho. Số của một anh tên H. Anh H bảo nhặt được ví của mình trên đường Cửa Bắc, nhưng giờ anh đang ở một chỗ rất khó tìm lại không có số nhà, hai tiếng nữa anh sẽ về và anh em hẹn nhau một cuộc hẹn ở dọc đường anh đi.
Cuộc hẹn diễn ra ở một quán nước ven đê mà nhắn tin gọi điện hai ba bận mới gặp được nhau vì cái quán nước nào cũng giống quán nước nào. Khi mình đến, anh H ngồi sẵn ở đó rồi. Mình chỉ mới tiến lên hỏi anh có phải anh H không, em là thằng đánh rơi ví đây, thì anh giai đã đưa ngay ví. Anh H nhắc đi nhắc lại bảo mình kiểm tra xem tiền nong còn nguyên, anh chỉ rút thẻ ngân hàng và căn cước ra xem để gọi cho ngân hàng thôi. Anh không đụng vào tiền đâu. Mình biết chứ, không cần đếm, mình chỉ cần nhìn lướt qua cũng biết là số tiền trong ví chưa từng được rút ra hay nhét lại. Mình bảo không cần, em tin anh. Việc anh ngồi đây nói chuyện với em như thế này là em biết anh không quan tâm đến tiền.
Anh H không hề quan tâm đến tiền. Từ đầu buổi đến giờ, anh chưa từng nhắc đến việc mình cần chuộc lại ví, hay muốn được “cảm ơn” như thế nào. Khi mình dúi vào tay anh một số tiền mà với mình là không nhiều nhưng không ít, không phải tiền rút ra từ ví mà là tiền mình đã chuẩn bị từ trước, anh giai chối đây đẩy. Anh giai bảo anh trả lại không phải để được cảm ơn, không cần phải cảm ơn gì cả. Anh từ chối dứt khoát và đàng hoàng, nhưng không thể thoát khỏi tay mình được. Mình nói, dù trong ví em chỉ có một trăm ngàn mà người ta nhặt được rồi lấy đi, em vẫn tiếc vì đó là một trăm ngàn mất chẳng vào đâu cả. Nhưng gửi anh hơn thế nhiều lần thì em không thấy tiếc, vì đấy là việc đáng làm, còn số tiền này chỉ là một phần nhỏ trong sự biết ơn của em thôi. Tới khi cả quán nước nói vào, anh giai mới miễn cưỡng cầm, nhưng đặt lên mặt bàn, không giở ra xem là bao nhiêu tiền.
Anh H làm bên xây dựng. Nhìn cái xe anh đi, có thể biết anh không khá giả gì. Công việc chưa ráo mồ hôi đã hết tiền thì khó mà khá giả được lắm. Anh H suy nghĩ đơn giản, nói chuyện đơn giản. Anh bảo anh đã từng mất ví nên hiểu việc đi làm lại mớ giấy tờ nó nhiêu khê như thế nào. Anh nhặt giúp em cũng là mong sau này em có nhặt được của người khác thì trả lại cho họ. Còn tiền có lấy được, ăn vài bữa rồi cũng hết, nhưng trong lòng không thoải mái. Mấy thằng bạn anh lúc nãy nó rủ lấy tiền mua bia nhậu một bữa đã, rồi ví thì trả, nhưng anh không nghe. Đồng tiền của ai mà chả là xương máu. Anh H chẳng kể một lời về chuyện dạo này mình làm ăn có khó khăn không, đợt dịch vừa rồi có ảnh hưởng đến thu nhập không.
Nói chuyện với một người đàng hoàng rất sướng. Sướng vì không cần phải tính toán, không phải giữ miếng với nhau. Sướng còn vì người ta nói nhiều chuyện vốn mình cũng nghĩ thế, nhưng lại không biết nói ra làm sao cho đơn giản như thế. Mình tự tin rằng mình nhìn người khá tốt. Cái ánh sáng trong mắt một người đang nói về những điều tâm đắc, không thể làm giả được. Đó không phải là những diễn ngôn nói cho sướng mồm, để tự huyễn hoặc về sự thiện lương của chính mình, không phải những lời thoại được chuẩn bị sẵn để nhập vào một vai hợp tình hợp cảnh. Và mình thấy đó là cái người mà mình muốn trở thành, không phải ai khác cao xa cả. Một người đàng hoàng, sống một cách sảng khoái.
À dĩ nhiên, mình còn sướng vì không mất ví nữa. Trải nghiệm mất ví lần đầu tiên trong đời, cuối cùng lại kết thúc bằng việc không mất.

Mừng quá, KK quay lại rùi :))
Anh H. thật tử tế.
Chúc mừng chủ blog có duyên gặp và nhận được cư xử đáng kính của anh H., một người lao động không giàu vật chất nhưng tâm tính quí hiếm, ngay thẳng, không tham của người.
Em thì ko nghĩ là có ai biết gọi lên ngân hàng như thế nên em nhét thêm 1 tờ giấy có số điện thoại trong ví với hy vọng nếu rơi mất sẽ có người nhặt được và giúp trả lại mình :D
ngày xưa mình cũng nhét giấy, nhưng ví nữ rộng rãi còn để được chứ ví nam nó nhanh bị nát với bẩn lắm. Một thời gian định làm cái thẻ nhựa hoặc thẻ đồng pha khắc tên tuổi, số đt, nhóm máu, tiền sử y tế, thông tin hiến tạng, đằng sau dập thước kẻ với mấy cái tool như kiểu mở bia. Có điều nếu làm số lượng thấp, dưới 100 cái thì chi phí cao, thậm chí còn không bên nào nhận làm. Giờ chả lẽ gọi vốn kiếm đủ 101 người rồi làm một thể.
Còn vụ gọi lên ngân hàng để tìm chủ thẻ là do trước đấy anh H. anh í cũng từng nhặt được ví người khác, bạn anh í bày cho chiêu đấy. Công nhận chiêu này hiệu quả, một phát đến đúng đối tượng ngay.
em sẽ phổ biến chiêu này cho mọi người :))))))))))))