Thẻ: Sách

Tháng 10 16, 2009 / Sách

Tôi bắt đầu đọc Sông Côn mùa lũ trong một chiều thu Hà Nội se se lạnh.

Giờ mới đọc một tác phẩm được viết 30 năm trước, được xuất bản lần đầu tiên 10 năm trước, có lẽ là hơi chậm. Chậm chứ không phải muộn. Cách đây 5 năm, có thể tôi sẽ không thể thích Sông Côn mùa lũ như bây giờ. Khi ấy, Nguyễn Huệ của tôi phải sáng, đẹp, phải rực rỡ hào quang, cưỡi ngựa vung gươm giữa ào ào giữa tiếng trống giục, tiếng voi gầm, giữa mưa tên và những tiếng thét xung trận như Triệu Tử Long xông xáo trong trận Đương Dương – Trường Bản năm nào…

Dù tất nhiên sự thực không phải thế.

Tháng 8 23, 2009 / Sách

Ối người khi nghe đến tên Erich Maria Remarque vẫn thường hồ hởi khẳng định: À lão này có hai tác phẩm nổi tiếng nhất là Trăm năm cô đơn với Xin lỗi tôi chỉ là con đĩ ! Đọc đi, toàn kinh điển đấy. Nghe đâu Remarque còn viết cả Chuyện tình New York, dưng mà tác phẩm này nhạt quá nên chả mấy ai nhớ.

Kệ cha cái lão nào đó với chủ đề con đĩtình yêu của lão. Tôi đã chán ngấy món phù phiếm ngâm dấm Thanh của loài người.

Mỗi lần đọc Erich Maria Remarque là một lần tôi trải qua một ngàn không trăm hai tư kiếp sống khổ đau của con người. Nằm đọc những Phía Tây không có gì lạ, Khải hoàn môn, Bản du ca cuối cùng của loài người không còn đất sống (cái tít dịch thật là bá chấy !), tới Thời gian để sống và thời gian để chết, lại bỗng thấy mình quắt queo khô kiệt. “Bỗng thấy”, vì cứ ngỡ mình đã khô kiệt từ trước mất rồi.

Tháng 7 20, 2009 / Những gạch đầu dòng

Tôi yêu những quyển sách cũ hơn là sách mới. Sách mới chỉ cần có tiền là mua được, còn sách cũ muốn mua được ngoài có tiền…

Tháng 8 1, 2008 / Sách

Hôm qua được tặng một cuốn “Tuyết” của Maxence Fermine. Đã kịp đọc xong trước 23h30 đêm qua. Nói chung nó là một cuốn đọc được. Không quá…

Tháng 6 27, 2008 / Những gạch đầu dòng
Tháng 3 22, 2008 / Sách
Tháng 3 5, 2008 / Sách