Ngày xưa, khi được sinh ra, tất cả chúng ta đều là những đứa trẻ. Còn bây giờ, tôi là một vết sẹo.
Ngẫu nhiên Posts


Sau một lô một lốc entry chửi đời, tớ quyết định làm một cái entry nhảm chí cho nó đổi gió. Entry nhảm nhí là entry chả đụng chạm gì đến ai, chả làm ai cáu cũng chả làm ai sướng, nghĩa là chả đọc cũng không sao, chả viết cũng vậy.
Mấy hôm nay đầu óc luẩn quẩn toàn “thiếu hụt” với “liên kết dịch vụ”, “phương pháp tiếp cận” với “truyền thông cộng đồng” gần ngộ chữ rồi. Để bộ não tập thể dục nhịp điệu một tí, entry này sẽ viết về những nét văn hóa không lẫn vào đâu được của người Việt Nam: Thích ngồi xổm và thích rung đùi.
Thượng tọa Thích Ngồi Xổm
Nhiều lúc sáng dậy đi làm, tớ phi xe qua ngõ đã thấy hai, ba bà vừa đi chợ về, rau một bên và thịt một bên, ngồi xổm giữa đường bàn chuyện Triều Tiên cứ thử vũ khí hạt nhân với Tổng thống Iran gian lận bầu cử…
Từ sau cái entry trước tự dưng mắc bệnh viết title dài không chịu được. Chả hiểu tại sao luôn. Câu chuyện này thực ra không phải là…
Ối người khi nghe đến tên Erich Maria Remarque vẫn thường hồ hởi khẳng định: À lão này có hai tác phẩm nổi tiếng nhất là Trăm năm cô đơn với Xin lỗi tôi chỉ là con đĩ ! Đọc đi, toàn kinh điển đấy. Nghe đâu Remarque còn viết cả Chuyện tình New York, dưng mà tác phẩm này nhạt quá nên chả mấy ai nhớ.
Kệ cha cái lão nào đó với chủ đề con đĩ và tình yêu của lão. Tôi đã chán ngấy món phù phiếm ngâm dấm Thanh của loài người.
Mỗi lần đọc Erich Maria Remarque là một lần tôi trải qua một ngàn không trăm hai tư kiếp sống khổ đau của con người. Nằm đọc những Phía Tây không có gì lạ, Khải hoàn môn, Bản du ca cuối cùng của loài người không còn đất sống (cái tít dịch thật là bá chấy !), tới Thời gian để sống và thời gian để chết, lại bỗng thấy mình quắt queo khô kiệt. “Bỗng thấy”, vì cứ ngỡ mình đã khô kiệt từ trước mất rồi.
«Tất nhiên, chỉ có loài súc vật mới có thể quay lưng lại nỗi đau khổ của con người, và chăm lo riêng cho bộ da của mình …»
Trước đây tôi đã từng viết về “Hà Nội trong mắt ai” của đạo diễn Trần Văn Thủy trên blog. Ra đời cùng một thời với “Hà Nội trong mắt ai”, song ít người biết đến “Chuyện tử tế” và càng ít người đã từng xem phim tài liệu này.
