Ngẫu nhiên Posts

Tháng 11 26, 2009 / Nghĩ vụn

Không hiểu hồi xưa cụ Hồ Chí Minh chơi cái title báo Người cùng khổ ý là những người khổ đến mức vô cùng hay là những người cùng (bị) khổ giống nhau. Vốn tiếng Pháp thi trượt lên trượt xuống của tớ cóc đủ để tớ hiểu được cái “Le Paria” ngọn nguồn nghĩa lý nó ra làm răng, cơ bản là tớ chỉ thấy nó viết hơi giống với “Le Parisien”.

Mà ở đây tớ không định nói về cái tờ báo ra đến gần trăm năm trước. Số là chiều nay, đang chạy trên đường, trời (hơi) xanh, nắng (tương đối) vàng và lòng vui (khá là) phơi phới vì có con chuột mới cho lappy, tự dưng bị đâm cái uỳnh vào sau đít xe :| Mất đến 3 giây chả hiểu quái gì, mà đúng thật là chả hiểu quái gì, vì chả hiểu sao bị đâm rõ mạnh mà chả ngã. Uỳnh cái xong tự dưng phản xạ, hai tay giữ luôn tay lái, xe vẫn đứng vững dù bị xô về phía trước đến cả mét. Ngơ ngác quay lại nhìn xem thằng nào vừa làm gì mình thì thấy ngay một thằng mặt đần thối, lui cui dựng xe. Mà trông nó còn nát hơn mình nữa, mặc bộ quần áo kiểu vừa ngủ dậy, vội đi đâu. Sau mới biết là nó vội đi thi thật.

Tháng 11 26, 2009 / Nghĩ vụn

Thế là hôm qua thằng Hảo huynh đệ với một số chiến hữu CUTSATTER (Cứt-sắt-ter – Liên minh Quốc tế những kẻ Cứt sắt) đã làm xong phi vụ bảo vệ luận văn để té khói ra khỏi trường. Thế là bọn nó kết thúc được chuỗi những ngày ăn gian nói dối qua ngày.

Bốn năm qua kể cũng có nhiều phi vụ đáng nhớ, đến nỗi thỉnh thoảng bỗng dưng nhớ là lại thấy thẹn với lương tâm. Được cái đại khái là học ĐH cũng được tiếp xúc với công nghệ làm việc theo nhóm, nghĩa là gian dối cũng với một phong cách vô cùng đồng đội. Giờ chúng nó ra trường (gần) hết, còn lại mình solo, muốn ăn gian nói dối kiểu teamwork cũng khó. Với lại bùng học thì biết rủ ai bây giờ ??? Chả lẽ trà đá một mình trong căng tin rộng ngoác, tường sơn đủ các màu mà mình chả biết nó là màu khỉ nào.

Tháng 11 25, 2009 / Những gạch đầu dòng

* * * Dưới mưa lất phất và trong dòng người nghèn nghẹt của cơn tắc đường xung quanh tôi, thỉnh thoảng người ta lại ngẩng lên, nhìn…

Tháng 11 20, 2009 / Truyện ngắn mini

Đứng chờ đèn đỏ, còn 19s. Tự dưng bên trái, giọng nữ:  Tiền rơi kìa. Theo phản xạ tớ nhìn lên, thấy tờ 2 nghìn nằm gập bụng…

Tháng 11 19, 2009 / Những gạch đầu dòng

* * * Tôi thích bắt đầu viết với cái “Bỗng nhiên”, bởi nếu không thì chả có gì để kể cả. * *

Tháng 11 18, 2009 / Những gạch đầu dòng

* * Bỗng một ngày, tôi chợt thấy tất cả những gì đẹp đều gắn liền với sự phù phiếm. * * * * * * Sợt Google …

Tháng 11 5, 2009 / Nghĩ vụn

 

Cơn bão Mirinae vừa đổ bộ vào Phú Yên – Khánh Hòa làm mọi người ít chú ý đến tin về hai anh chuyên bỏ mối hột vịt ở Bình Thuận giả làm cảnh sát để thay trời hành đạo. Chuyện kể rằng hai anh Nguyễn Quang Hùng, Nguyễn Văn Dũng ở Hàm Tâm, Phú Yên có chuyên ngành bỏ mối hột vịt cho các quán ven đường, nhưng thấy tình hình mại dâm, cờ bạc ở địa phương đang trên đà phát triển vượt bậc, nên hai anh bỗng muốn chuyển sang giả danh cảnh sát. Hùng và Dũng đã phối hợp triệt phá một ổ nhóm mại dâm, hàng chục gái mại dâm đã rời địa phương và xử lý được một số vụ xô xát .. Mọi bằng chứng, cam kết, giấy tờ, hai anh “cảnh sát giả” đều thu giữ rồi gói thành bọc, quẳng vào trụ sở “cảnh sát thật”. Được một thời gian, “người dân làm đơn tố cáo”, hai anh này bị bắt và truy tố vì tội “Giả mạo chức vụ, cấp bậc”. Vừa rồi, Viện kiểm sát kháng cáo nhưng Tòa án tỉnh Bình Thuận vẫn y án sơ thẩm phạt mỗi bị cáo 9 tháng tù với lý do “giả danh cấp bậc, chức vụ gây mất lòng tin, ảnh hưởng xấu đến hình ảnh công an nhân dân tại địa phương“.

Buồn cười. Hai anh có tiền án tiền sự trộm cắp tài sản, nay hoàn lương làm nghề buôn trứng vịt, ngứa mắt trước cảnh mại dâm tiến lên thành siêu thị nên giả làm cảnh sát để triệt phá thì bị coi là “gây mất lòng tin, ảnh hưởng xấu đến hình ảnh công an nhân dân tại địa phương”. Ấy thế mà cả bài báo không thấy nhắc tí nào đến “lực lượng công an nhân dân tại địa phương” có thành tích gì ngoài đoạn hơi dính đến tí chút là (nguyên văn): “Do nghi ngờ hai “cảnh sát” quá mẫn cán này, người dân tố cáo. Hùng và Dũng bị bắt…” Mà tôi nghĩ chả có nhân dân nào nghi ngờ hai anh này đến mức phải đưa đơn tố cáo cả, có chăng là một vài người mất miếng ăn quay ra cắn lại mà thôi. Hai anh bị xử 9 tháng tù. Cũng không thấy báo chí nào nhắc đến chuyện công an địa phương hay chính quyền địa phương phải chịu trách nhiệm gì vì thiếu chặt chẽ trong quản lý, để mất an ninh trật tự trên địa bàn cả.