Thấy sự bất lực của ngôn từ và mình đang trở nên nhạt một cách không thể cứu vãn nổi. * * *
Ngẫu nhiên Posts

Tình hình là bỗng nhiên nhận được một cú điện thoại thông báo rằng tớ sẽ ngoẻo lúc 9h. Hỏi có gì cứu vãn được không thì câu trả lời là không. Tình tiết như phim. Vội tỉnh dậy gõ lại cái này cho đỡ quên.
Tất nhiên quả vừa rồi là mơ, chứ có điện thoại thông báo tớ chuẩn bị đi đứt thật thì tớ đã sợ phát ngất rồi chứ sức đâu mà online gõ gõ thế này. Nhưng kinh vật.
Tớ không phải nhà kinh doanh, không phải người buôn bán, có lẽ cũng không có khả năng làm giàu nhờ đi buôn, bởi một lý do vô cùng cực kỳ super very đơn giản: Tớ dốt toán. Hic.
Thỉnh thoảng tớ tự hỏi, nếu chỉ đơn thuần làm ăn chân chính, theo đúng đạo đức kinh doanh, không lừa lọc gian lận chút nào, liệu người ta có thể giàu to được không ? Không gian lận, lừa lọc, ừ thì có thể giàu đấy, nhưng vấn đề là giàu to cơ ? Tất nhiên khi đã làm ăn lớn chả ai lại để cho những mánh lới làm ăn của mình bị lộ hàng cả, nên bắt chỉ tận tay cái nào là sai e rằng khó. Chỉ ra cái nào đúng thật dễ hơn nhiều.
Chả biết bắt đầu kiểu gì bây giờ.
Mấy hôm trước lỡ mua được Momo và Chuyện dài bất tận cùng của Michael Ende, với Người chậm của Coetzee. Quyển thứ nhất vừa đọc xong, quyển thứ hai chưa đọc tí nào, quyển thứ ba mới được khoảng 2-3 trang. Viết tạm về Người chậm, xong sẽ viết về Momo sau.
Tớ đang tưởng tượng một cái ngã tư gồm 4 đường một chiều giao nhau thì đi kiểu gì nhỉ ?
Ờ mà thực ra vẫn đi được, vì còn xem 4 đường 1 chiều là 1 chiều theo hướng nào. Theo hướng vào giữa thì tất nhiên chắc chả có thành phố nào chơi kiểu đường giao thông quái đản thế, còn ngã tư 4 đường một chiều mà trong đấy có 2 đường nối nhau thì vẫn rẽ từ đường một chiều này sang đường một chiều kia được.
*
