Danh mục: Nghĩ vụn

Tháng 12 9, 2009 / Nghĩ vụn

Tớ đang tưởng tượng một cái ngã tư gồm 4 đường một chiều giao nhau thì đi kiểu gì nhỉ ?

Ờ mà thực ra vẫn đi được, vì còn xem 4 đường 1 chiều là 1 chiều theo hướng nào. Theo hướng vào giữa thì tất nhiên chắc chả có thành phố nào chơi kiểu đường giao thông quái đản thế, còn ngã tư 4 đường một chiều mà trong đấy có 2 đường nối nhau thì vẫn rẽ từ đường một chiều này sang đường một chiều kia được.

*

*         *

Tháng mười một 30, 2009 / Những gạch đầu dòng

* Vâng, thì tôi là một thằng đạo đức giả, nhưng điều đó không có nghĩa những gì tôi nói đều sai. * *  

Tháng mười một 29, 2009 / Những gạch đầu dòng

* Kỳ lạ thay, tôi có thể rớt nước mắt ngay cả trước cái chết của một con cá sấu. * *

Tháng mười một 26, 2009 / Nghĩ vụn

Không hiểu hồi xưa cụ Hồ Chí Minh chơi cái title báo Người cùng khổ ý là những người khổ đến mức vô cùng hay là những người cùng (bị) khổ giống nhau. Vốn tiếng Pháp thi trượt lên trượt xuống của tớ cóc đủ để tớ hiểu được cái “Le Paria” ngọn nguồn nghĩa lý nó ra làm răng, cơ bản là tớ chỉ thấy nó viết hơi giống với “Le Parisien”.

Mà ở đây tớ không định nói về cái tờ báo ra đến gần trăm năm trước. Số là chiều nay, đang chạy trên đường, trời (hơi) xanh, nắng (tương đối) vàng và lòng vui (khá là) phơi phới vì có con chuột mới cho lappy, tự dưng bị đâm cái uỳnh vào sau đít xe :| Mất đến 3 giây chả hiểu quái gì, mà đúng thật là chả hiểu quái gì, vì chả hiểu sao bị đâm rõ mạnh mà chả ngã. Uỳnh cái xong tự dưng phản xạ, hai tay giữ luôn tay lái, xe vẫn đứng vững dù bị xô về phía trước đến cả mét. Ngơ ngác quay lại nhìn xem thằng nào vừa làm gì mình thì thấy ngay một thằng mặt đần thối, lui cui dựng xe. Mà trông nó còn nát hơn mình nữa, mặc bộ quần áo kiểu vừa ngủ dậy, vội đi đâu. Sau mới biết là nó vội đi thi thật.

Tháng mười một 26, 2009 / Nghĩ vụn

Thế là hôm qua thằng Hảo huynh đệ với một số chiến hữu CUTSATTER (Cứt-sắt-ter – Liên minh Quốc tế những kẻ Cứt sắt) đã làm xong phi vụ bảo vệ luận văn để té khói ra khỏi trường. Thế là bọn nó kết thúc được chuỗi những ngày ăn gian nói dối qua ngày.

Bốn năm qua kể cũng có nhiều phi vụ đáng nhớ, đến nỗi thỉnh thoảng bỗng dưng nhớ là lại thấy thẹn với lương tâm. Được cái đại khái là học ĐH cũng được tiếp xúc với công nghệ làm việc theo nhóm, nghĩa là gian dối cũng với một phong cách vô cùng đồng đội. Giờ chúng nó ra trường (gần) hết, còn lại mình solo, muốn ăn gian nói dối kiểu teamwork cũng khó. Với lại bùng học thì biết rủ ai bây giờ ??? Chả lẽ trà đá một mình trong căng tin rộng ngoác, tường sơn đủ các màu mà mình chả biết nó là màu khỉ nào.

Tháng mười một 25, 2009 / Những gạch đầu dòng

* * * Dưới mưa lất phất và trong dòng người nghèn nghẹt của cơn tắc đường xung quanh tôi, thỉnh thoảng người ta lại ngẩng lên, nhìn…

Tháng mười một 19, 2009 / Những gạch đầu dòng

* * * Tôi thích bắt đầu viết với cái “Bỗng nhiên”, bởi nếu không thì chả có gì để kể cả. * *