Danh mục: Nghĩ vụn

Tháng 12 31, 2009 / Nghĩ vụn

Thấy sự bất lực của ngôn từ và mình đang trở nên nhạt một cách không thể cứu vãn nổi. * *          *

Tháng 12 27, 2009 / Nghĩ vụn

Tình hình là bỗng nhiên nhận được một cú điện thoại thông báo rằng tớ sẽ ngoẻo lúc 9h. Hỏi có gì cứu vãn được không thì câu trả lời là không. Tình tiết như phim. Vội tỉnh dậy gõ lại cái này cho đỡ quên.

Tất nhiên quả vừa rồi là mơ, chứ có điện thoại thông báo tớ chuẩn bị đi đứt thật thì tớ đã sợ phát ngất rồi chứ sức đâu mà online gõ gõ thế này. Nhưng kinh vật.

Tháng 12 22, 2009 / Nghĩ vụn

Tớ không phải nhà kinh doanh, không phải người buôn bán, có lẽ cũng không có khả năng làm giàu nhờ đi buôn, bởi một lý do vô cùng cực kỳ super very đơn giản: Tớ dốt toán. Hic.

Thỉnh thoảng tớ tự hỏi, nếu chỉ đơn thuần làm ăn chân chính, theo đúng đạo đức kinh doanh, không lừa lọc gian lận chút nào, liệu người ta có thể giàu to được không ? Không gian lận, lừa lọc, ừ thì có thể giàu đấy, nhưng vấn đề là giàu to cơ ? Tất nhiên khi đã làm ăn lớn chả ai lại để cho những mánh lới làm ăn của mình bị lộ hàng cả, nên bắt chỉ tận tay cái nào là sai e rằng khó. Chỉ ra cái nào đúng thật dễ hơn nhiều.

Tháng 12 9, 2009 / Nghĩ vụn

Tớ đang tưởng tượng một cái ngã tư gồm 4 đường một chiều giao nhau thì đi kiểu gì nhỉ ?

Ờ mà thực ra vẫn đi được, vì còn xem 4 đường 1 chiều là 1 chiều theo hướng nào. Theo hướng vào giữa thì tất nhiên chắc chả có thành phố nào chơi kiểu đường giao thông quái đản thế, còn ngã tư 4 đường một chiều mà trong đấy có 2 đường nối nhau thì vẫn rẽ từ đường một chiều này sang đường một chiều kia được.

*

*         *

Tháng 11 30, 2009 / Những gạch đầu dòng

* Vâng, thì tôi là một thằng đạo đức giả, nhưng điều đó không có nghĩa những gì tôi nói đều sai. * *  

Tháng 11 29, 2009 / Những gạch đầu dòng

* Kỳ lạ thay, tôi có thể rớt nước mắt ngay cả trước cái chết của một con cá sấu. * *

Tháng 11 26, 2009 / Nghĩ vụn

Không hiểu hồi xưa cụ Hồ Chí Minh chơi cái title báo Người cùng khổ ý là những người khổ đến mức vô cùng hay là những người cùng (bị) khổ giống nhau. Vốn tiếng Pháp thi trượt lên trượt xuống của tớ cóc đủ để tớ hiểu được cái “Le Paria” ngọn nguồn nghĩa lý nó ra làm răng, cơ bản là tớ chỉ thấy nó viết hơi giống với “Le Parisien”.

Mà ở đây tớ không định nói về cái tờ báo ra đến gần trăm năm trước. Số là chiều nay, đang chạy trên đường, trời (hơi) xanh, nắng (tương đối) vàng và lòng vui (khá là) phơi phới vì có con chuột mới cho lappy, tự dưng bị đâm cái uỳnh vào sau đít xe :| Mất đến 3 giây chả hiểu quái gì, mà đúng thật là chả hiểu quái gì, vì chả hiểu sao bị đâm rõ mạnh mà chả ngã. Uỳnh cái xong tự dưng phản xạ, hai tay giữ luôn tay lái, xe vẫn đứng vững dù bị xô về phía trước đến cả mét. Ngơ ngác quay lại nhìn xem thằng nào vừa làm gì mình thì thấy ngay một thằng mặt đần thối, lui cui dựng xe. Mà trông nó còn nát hơn mình nữa, mặc bộ quần áo kiểu vừa ngủ dậy, vội đi đâu. Sau mới biết là nó vội đi thi thật.