Đây có lẽ là cái gạch đầu dòng đầu tiên mà tôi viết, viết vào năm 17 tuổi, học lớp 11. * * * Trời tạnh mưa…
Danh mục: Nghĩ vụn
Hôm nay mồng 8 tháng 3, định thắp cho bà ngoại nén hương thì đã thấy ông dậy, thắp hương cho bà và cụ từ sớm. Rút…
Thời sự trên VTV1 chiếu phóng sự về những người lao động cuối cùng của Việt Nam ở Libya. Trông thấy những khuôn mặt hồ hởi của đồng…
Chiếc smartphone đầu tiên của mình là Blackberry 7100v – nghe gọi rõ ràng, pin 3 ngày, cài tạm đủ ứng dụng với một chiếc điện thoại sử…
Nhà cuối ngõ tôi nuôi hai con chó. Cả ngõ ai cũng sợ, không phải bởi bọn này hay cắn bậy (bọn này cũng hiền), cũng không phải vì cái tật hay nhặng xị lúc nửa đêm (bọn này cũng ít nói), mà là vì chúng nó hay ị bậy. Bọn chó này còn đặc biệt ở chỗ lần nào ị cũng rất đúng tọa độ, thường xuyên làm một bãi to tổ bố ở giữa cổng một nhà nào đấy. Hôm nào bọn nó lỡ ăn hơi no thì mới gọi là hoành tráng. Tất nhiên màn tè không theo quy hoạch vốn là đặc sản của bọn chó rồi nên tôi chẳng phải cần kể ra ở đây. Chó thả rông mà không làm những chuyện đấy thì đích thị là thận hay đường ruột có vấn đề rồi.
Có những buổi chiều ngồi trong văn phòng, tôi nổi hứng đạp chân vào vách ngăn giữa các khoang làm việc, ngửa ghế, quay sang bên trái, vươn vai một cái rão hết xương cốt toàn thân và nhìn ra ngoài cửa sổ, thèm muốn cảm giác lên đường. Lúc đó nếu có tiền trong ví, và có ai mở lời rủ làm một chuyến đông tây nam bắc, chắc đến 9 phần là hết giờ làm, tôi sẽ về nhà đóng gói quần áo đi ngay. Tất nhiên, như thế có vẻ hơi ngông cuồng, sự ngông cuồng của tuổi trẻ, nhưng khi còn trẻ thì sao lại không ngông cuồng (và dại dột) một tí, như một cái gạch đầu dòng của tôi: “Tôi nâng niu sự mù quáng của mình” ?
